VIOLIMPIC

phandien


DANH NGÔN MỖI NGÀY

Tài nguyên dạy học

ĐỌC BÁO

Kính chào quý khách

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM

    Gốc > Thơ - Thơ > Nhà giáo >

    Bụi phấn xa rồi

     Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
    Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
    Một mình thơ thẩn đi tìm lại
    Một thoáng hương xưa dưới mái trường

    Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
    Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
    Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
    Bụi phấn xa rồi... gửi chút hương!

    Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
    Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
    Cuộc đời cũng tựa như trang sách
    Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

    Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
    Buồn cho năm tháng hững hờ xa
    Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
    Tôi nhớ thầy tôi, nhớ... xót xa!

    Như còn đâu đây tiếng giảng bài
    Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
    Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
    Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

                               (Thái Mộng Trinh)


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Kim Vân @ 09:14 28/04/2009
    Số lượt xem: 623
    Số lượt thích: 0 người
    No_avatar

     Mẹ ơi, đọc trang web của mẹ con thầm trách mình sao vô tâm qua, thời gian cứ trôi đi, con đã hai mươi, cái tuối không còn bé bỏng gì để được nâng niu. Nhưng giờ tự nhiên con muốn về nhà biết bao, để nằm cạnh mẹ, kể cho mẹ nghe những chuyện học hành, bè bạn thường ngày. Xa mẹ con mới hiểu hết ý nghĩa của cuộc sống nàyva đúng hơn:" Trái tim người mẹ là trường học của đứa con" .
    W. Bacher .Thật tự hào khi con là con của ba mẹ, những người ươm mầm xanh cho tương lai. Con thầm: "Cám ơn đời mỗi sớm mai mthuwcs dậy. Ta có thêm ngày nữa dể yêu thương." Con thương tặng mẹ những bài thơ.

    Mẹ
     

    Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con
    Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn
    Khi bước chân con không còn chập chững
    Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn.

    Chẳng có gì so được tình thương
    Của mẹ dành cho con như đất dành cho cây sự sống
    Dẫu biển kia có sâu có rộng
    Sánh chi bằng ở mẹ tấm lòng tiên.

    Dòng sữa ngọt ngào theo tháng năm con lớn lên
    Mẹ chăm chút cho con từng miếng ăn giấc ngủ
    Những lúc ngu ngơ con đâu có hiểu
    Mẹ đã vì con mà thành túng thiếu
    Chiếc áo vai sờn đạm bạc bữa cơm rau.

    Con chưa bao giờ thức trọn một đêm thâu
    Những sáng mùa đông con chưa một lần dậy sớm
    Để nhìn thấy ngoài trời từng cơn gió lớn
    Quẩy quang gánh hàng nặng lầm lũi mẹ đi.

    Mỗi lần con lên tỉnh dự thi
    Là đêm đó mẹ ở nhà thao thức
    Dẫu trong cuộc sống nhiều lúc con làm mẹ buồn lòng đôi chút
    Con biết rằng mẹ vẫn thương con

    Có tình thương nào có thể so sánh hơn
    Và suốt đời như tình thương của mẹ
    Nên dẫu trên đời này còn bao lời hay hơn thế
    Con cũng chỉ một lời thầm gọi: Mẹ ơi!

    Nguyễn Bính

     

    LÒNG MẸ

     

     

    Gái lớn ai không phải lấy chồng

    Can gì mà khóc, nín đi không!

    Nín đi! mặc áo ra chào họ

    Rõ quí con tôi! Các chị trông!

     

    Ương ương dở dở quá đi thôi!

    Cô có còn thương đến chúng tôi

    Thì đứng lên nào! lau nước mắt

    Mình cô làm bận mấy mươi người.

     

    Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía

    Này gương này lược này hoa tai

    Muốn gì tôi sắm cho cô đủ

    Nào đã thua ai đã kém ai?

     

    Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái

    Nuôi dạy em cô tôi đảm đương

    Nhà cửa tôi coi, nợ tôi giả

    Tôi còn mạnh chán, khiến cô thương!

     

    Đưa con ra đến cửa buồng thôi

    Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!

    Con ạ! đêm nay mình mẹ khóc

    Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi.

     

     

    Nguyễn Duy

     

    NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA...

     

     

    Bần thần hương huệ thơm đêm

    khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn

    chân nhang lấm láp tro tàn

    xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

     

    Mẹ ta không có yếm đào

    nón mê thay nón quai thao đội đầu

    rối ren tay bí tay bầu

    váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

     

    Cái cò... sung chát đào chua...

    câu ca mẹ hát gió đưa về trời

    ta đi trọn kiếp con người

    cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

     

    Bao giờ cho tới mùa thu

    trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm

    bao giờ cho tới tháng năm

    mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

     

    Ngân hà chảy ngược lên cao

    quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm...

    bờ ao đom đóm chập chờn

    trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

     

    Mẹ ru cái lẽ ở đời

    sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn

    bà ru mẹ... mẹ ru con

    liệu mai sau các con còn nhớ chăng

     

    Nhìn về quê mẹ xa xăm

    lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa

    ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

    miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương

     

    Saigon, Mùa thu 1986

     

      

    Thu Nguyệt

     

    MẸ TRẺ

     

     

    Ngày mẹ mất bông cà na rụng trắng

    Hoa như mưa nhòe nhoẹt rối tơi bời

    Trong nắm đất con lấp từ biệt mẹ

    Có rất nhiều những cánh hoa rơi.

    Hoa cũng như đời mẹ, mẹ ơi!

    Nở lặng lẽ và rơi lặng lẽ

    Cô đơn nào hơn những người mẹ trẻ

    Con chưa đủ lớn khôn để chia sẻ vui buồn.

    Giọng ru buồn len lén hoàng hôn

    Ba mươi năm sau đời con mới hiểu

    Nỗi cô đơn mẹ âm thầm gánh chịu

    Nhiều như bông cỏ dại quê mình.

    Giờ con cười bên những đứa con xinh

    Nghe nước mắt chảy vào trong lặng lẽ

    Bông cà na vẫn trắng tinh như thế

    Nỗi cô đơn vùi xuống đất muôn đời.

    Ngắm con khờ con thầm gọi mẹ ơi

    Mưa tí tách ngoài thềm như tiếng vọng

    Nhìn lên vách con khóc cùng với bóng

    Mẹ bây giờ mới hiểu mẹ ngày xưa.

      

     

    Trần Kiêu Bạc (California)

     

    BÀI THƠ DÂNG MẸ

    (Dành tặng những người không còn Mẹ)

     

     

    Khi nắm đất sau cùng lắp kín mộ sâu

    Con trở về nhà một mình trống vắng

    Trên ngực con nở đóa hoa hồng trắng

    Quỳ trước bàn thờ cam phận mồ côi

     

    Lạy Mẹ một đời tất tả ngược xuôi

    Lạy gót chân sạm đen theo nắng gió

    Lạy đuôi mắt chân chim lệ đổ

    Lạy từng đường nhăn trán Mẹ thêm sâu

     

    Lạy tóc bạc phơ trắng cả mái đầu

    Lạy đêm từng đêm thức cho con ngủ

    Lạy áo sờn vai , lạy mưa dầm nắng đổ

    Lạy hạt sương trên áo Mẹ hừng đông

     

    Lạy đôi tay chai sần vất vả quanh năm

    Lạy ngàn âu lo, lạy trăm  trăn trở

    Lạy ngày bao dung, lạy đêm tha thứ

    Lạy lời ru êm, lạy dòng sữa yêu thương

     

    Con quỳ đây lạy Mẹ đến vô cùng

    Trong hương khói tìm đâu hình bóng Mẹ

    Nửa đoạn đời sau trong miền dâu bể

    Vẫn mang nặng hoài hai chữ mồ côi

     

    Những lạy nầy xin dâng Mẹ, Mẹ ơi!

     


    Bùi Nguyễn Trường Kiên

     

    CA DAO VÀ MẸ

     

     

    mẹ ru khúc hát ngày xưa

    qua bao nắng sớm chiều mưa vẫn còn

    chân trần mẹ lội đầu non

    che giông giữ tiếng cười giòn cho ai…

    vì ai chân mẹ dẫm gai

    vì ai tất tả vì ai dãi dầu

    vì ai áo mẹ phai màu

    vì ai thao thức bạc đầu vì ai?

     

    lớn từ dạo đó ta đi

    chân mây góc biển mấy khi quay về

    mẹ ngồi lặng cuối bờ đê

    đếm năm tháng đếm ngày về của ta

    mai vàng mấy lượt trổ hoa

    hàng hiên hanh nắng sương sa mấy lần

    đồng xa rồi lại đồng gần

    thương con mẹ lội đồng gần đồng xa

     

    “ầu ơ…” tiếng vọng xé tim

    lời ru xưa bỗng về tìm cơn mơ

    đâu rồi cái tuổi ngày thơ

    mẹ ta nay đã mịt mời chân mây

    chiều đông giăng kín heo may

    tìm đâu cho thấy tháng ngày “ầu ơ…”

     

      

    Đỗ Trung Quân

     

    MẸ

    (Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ

    Đỗ Trung Quân - 1986)

     

     

    Con sẽ không đợi một ngày kia

    khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc

    Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?

    Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt

    Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua

    mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ

    ai níu nổi thời gian?

    ai níu nổi?

    Con mỗi ngày một lớn lên

    Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

    Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

     

    Con sẽ không đợi một ngày kia

    có người cài cho con lên áo một bông hồng

    mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ

    mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng

    hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?

    Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ

    Sống tự do như một cánh chim bằng

    Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái

    Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?

    Những bài thơ chất ngập tâm hồn

    đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc

    Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác

    mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ

    ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ

    giọt nước mắt già nua không ứa nổi

    ta mê mải trên bàn chân rong ruổi

    mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng

    Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân

    mấy kẻ đi qua

    mấy người dừng lại?

    Sao mẹ già ở cách xa đến vậy

    trái tim âu lo đã giục giã đi tìm

    ta vẫn vô tình

    ta vẫn thản nhiên?

     

    Hôm nay...

    anh đã bao lần dừng lại trên phố quen

    ngã nón đứng chào xe tang qua phố

    ai mất mẹ?

    sao lòng anh hoảng sợ

    tiếng khóc kia bao lâu nữa

    của mình?

    Bài thơ này xin thắp một bình minh

    trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối

    bài thơ như một nụ hồng

    Con cài sẵn cho tháng ngày

    sẽ tới!   




     

     
    Gửi ý kiến