Bài toán: Cho hai mảnh bìa hình thang, mảnh thứ nhất có đáy lớn bằng 18 cm, đáy nhỏ băng 12 cm và chiều cao bằng 15 cm;mảnh thứ hai có đáy lớn bằng 12 cm, đáy nhỏ 8 cm và chiều cao 10 cm. Hãy cắt hai mảnh bìa đó thành các mảnh nhỏ để ghép lại ta được một hình vuông....
Thơ tình TOÁN HỌC
"Phương trình" nào đưa ta về chung lối
"Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi
"Biến số" yêu nên tình mãi hai nơi
Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được
"Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trước
Để "lũy thừa" chẳng gom lại tình thơ
"Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ
"Đường giao tiếp" may ra còn gặp gỡ
Nhưng em ơi! "Góc độ" yêu quá nhỏ !
Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta
Tại "nghịch biến" cho tình...

Trắng với hồng và tim tím nhạt
Tựa màu mây phiêu lãng cuối trời xa
Hoa tường vi như thực lại như mơ
Cùng tôi sống suốt một thời trẻ dại
Vóc nhỏ nhắn trước tầm gió thổi
Tôi hiểu điều trong lá nói lao xao
Ở nơi nào hỡi điệu ca dao
Từng ca ngợi một loài hoa chưa có
Hoa phảng phất mối tình trong chuyện cổ
Mang lỡ lầm oan ức đã xa xôi.
Hoa tường vi, thời trẻ dại của tôi
Bên mái rạ một mảnh...

-Sáng tác:Phương Uyên
-Trình bày: Tam ca Ba Con Mèo
Sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc.Mẹ ru con yêu thương con tha thiết.Mong cho con luôn luôn ngoan hiền,Giấc no say
Vì đàn con thơ ngây bao yêu dấu đã hy sinh cho con bao nhiêu tuổi đời.Mẹ đã bên con mẹ đã cho con lớn lên
Luôn bên con khuyên răn con nên người.Mẹ yêu thương con hơn yêu cuộc sống.Mong cho con luôn luôn yêu đời,sống vui tươi
Tình thương cho con bao...
Lời ru ẩn nơi nào
Giữa mênh mang trời đất
Khi con vừa ra đời
Lời ru về mẹ hát
Lúc con nằm ấm áp
Lời ru là tấm chăn
Trong giấc ngủ êm đềm
Lời ru thành giấc mộng
Khi con vừa tỉnh giấc
Thì lời ru đi chơi
Lời ru xuống ruộng khoai
Ra bờ ao rau muống
Và khi con đến lớp
Lời ru ở cổng trường
Lời ru thành ngọn cỏ
Đón bước bàn chân con
Mai rồi con lớn khôn
Trên đường xa...
Thư gửi chú
Sao lâu lắm chú không về thăm xóm
Em vẫn buồn mặc áo tím ngày xưa
Vẫn dịu dàng đội nón lúc chiều mưa
Để đi học hay mỗi lần ra ngõ
Nắng đã úa chúa ơi từ dạo đó
Chú không về nên nắng chẳng hồi sinh
Xóm em buồn từ dạo đấy chú biết không
Em cũng thấy buồn ghê chú ạ.
Sao lâu lắm chú không về thắm xóm
Chú chẳng thương chẳng nhớ tới em sao
Em vẫn xinh như chú bảo dạo...

- Mẹ ơi, bông hoa kia
Là của ai hở mẹ?
Cái màu xanh trên cửa
Kia nữa là của ai?
- Của con đấy con ơi
Đều của con tất cả
Cái màu xanh trên cửa
Cái bông hoa cuối vườn
Ông mặt trời chiều hôm
Tiếng chim kêu buổi sáng
Cái mặt ao lẳng lặng
Có con cá đang bơi
Cái dòng sông trôi trôi
Có con thuyền mới đỗ…
Là của con cả đó
Cả mẹ cũng của con.
...

Bữa nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm,
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm,
Mà ánh sáng đều hòa cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ.
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.
Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!
Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm,
Với sương...

Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồn
...

Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...
...

Tây Nguyên trời cuối thu
Nắng vàng như rót mật
Ngoài hiên, tôi hóng mát
Nhặt cành lan tím hồng
* *
*
Lòng con bỗng thấy lâng lâng
Nhớ về quê mẹ trong lòng nhớ thương
Xa mẹ là xa quê hương
xa anh xa chị, xa đường xa sông...
* ...
Xin lỗi!
Thầy vẫn nghĩ em thường hay mắc lỗi
Chưa chăm chưa ngoan chưa chịu cần cù. . .
Có thể đúng song dường như chưa đủ
Sao chỉ mình em gánh mọi ưu tư ?!
Có những lúc thầy bực mình giận dữ
Một chút do em mười chút do người
Thầy trách phạt em cúi đầu nhận hết
Chỉ âm thầm để nước mắt tuôn rơi
Em phạm lỗi sáng nay bài chưa thuộc
Tuy vẫn ngồi thao thức suốt...

Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con
Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn
Khi bước chân con không còn chập chững
Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn.
Chẳng có gì so được tình thương
Của mẹ dành cho con như đất dành cho cây sự sống
Dẫu biển kia có sâu có rộng
Sánh chi bằng ở mẹ tấm lòng tiên.
Dòng sữa ngọt ngào theo tháng năm con lớn lên
Mẹ chăm chút cho con từng miếng ăn giấc ngủ
Những...

Xuân đến bên thềm anh có hay
Có nghe hơi ấm phủ bàn tay
Có nghe trong gió lời réo rắt
Và nghe thương nhớ rót thật đầy…?
Xuân đến bên thềm anh biết không
Xuân ươm thơm sắc má em hồng
Cho tiếng tình tự trong thanh vắng
Gởi đến bên người những nhớ mong
Xuân đến đây rồi anh hỡi anh
Hãy nghe mây gió lượn tung tăng
Hãy nghe chim én vu vơ hát
Và khúc ân tình sáng long lanh
Xuân đến đem về bao ước...

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng...

"
" "
Em vừa đủ để lòng anh khao khát.
" "
Vừa đủ làm cho anh thật là anh.
" "
Trời chớm thu vừa đủ nét xanh.
" "
Quả chua ấy cũng vừa đủ ngọt.
" "
Em vừa đủ để qua thời non nớt.
" "
Nét thục hiền vừa đủ chút đành hanh.
" "
Trong vững bền vừa đủ sự mong manh.
" "
Trong đằm thắm vừa đủ lòng nghi kị.
" "
Em đàn bà vừa đủ men thi sĩ.
" "
Em trang đài vừa đủ nét chân quê.
" "
Thích cộng vào vừa đủ, biết đem chia.
" "
Lòng ngay thẳng...

Gia tài em chỉ có bàn tay
Em trao tặng cho anh từ ngày ấy
Những năm tháng cùng nhau em chỉ thấy
Quá khứ dài là mái tóc em đen
Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em
Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng
Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng
Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay ?
Bàn tay em ngón chẳng thon dài
Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả
Em đánh chắt chơi chuyền thuở nhỏ
Hái rau...

Đã mấy năm xa quê
Chưa trở về thăm mẹ
Nỗi buồn còn tê tái
Vương vấn mãi trong lòng
Chắc giờ này mẹ mong
Một người con yêu dấu
Công tác tận nơi đâu
Trong Tây Nguyên xa thẳm.
Tình thương phải đằm thắm
Nhưng lòng cứ nôn nao
Những cơn bão đi qua
Làm xôn xao nỗi nhớ.
Bây giờ mẹ ở quê
Chỉ một mình hiu quạnh
Sống trong túp lều tranh
Đơn sơ cùng gió lạnh.
Nhưng đừng có bận tâm
Nổi nhớ chỉ là mong...
Hãy chia sẻ cùng nhau